Lãng quên Mò o ồ ồ.

  
Chương trình hỗ trợ sách giáo khoa & Phát triển văn hoá đọc trong giới học sinh nông thôn.

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 3 Tháng 9 30, 2008 9:41 am

Có thể nào QBO làm một chương trình "Lên Thượng Hóa" với cả sách vở, quần áo và học bổng không ạ?
Trích từ mỗi chương trình QKH, SCMCT, với "Áo mùa đông" (hay gì đó) một phần để "Lên Thượng Hóa" ????
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2922
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Re: LÃNG QUÊN MÒ O Ồ Ồ

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 3 Tháng 9 30, 2008 9:45 am

Trước hết, xin được gửi lời cám ơn đến Người miền ngược - những người đã giúp mình rất nhiều trong các chuyến đi lên Tuyên-Minh chứ không riêng gì lần đến Ón và Mò o ồ ồ. Đặc biệt cám ơn bài tường thuật của NN sau hơn một năm từ sự kiện đó mà vẫn rõ mồn một đến từng chi tiết; trung thực và cảm xúc.

Nhưng anh không đồng ý với lời trách móc này:
nguoinguon đã viết:
Đúng là đi để trải nghiệm - Đi để không bao giờ quay trở lại

Chú có thể tự trách mình (và anh cũng thế) nhưng chúng ta không thể trách những anh em khác, anh không phủ nhận hôm đó đi về ai cũng xúc cảm tràn trề, đến ăn bát phở mà còn rưng rưng để rồi bỏ bữa trong lúc bụng đói cồn cào, nhưng xúc cảm trong mỗi con người là có từ thời bẩm sinh và nó trở thành phản xạ khi gặp điều kiện (điện kiện của chúng ta là đã tận mắt nhìn thấy, tận tay sờ vào và cả nỗi ám ảnh khi phải nhắm mắt để cho xe trôi) còn hành động thì cần có thời gian - thời gian cho đủ độ chín, thời gian chờ sự "trưởng thành" của QBO. Chính anh đã nói như thế lúc bước lên tàu - chú quên?

Thỉnh thỏang anh vẫn liên lạc với Langki qua điện thoại khi em ấy về học dưới Đồng Hới và gần như thường nhật lúc nào em ấy cũng hỏi đúng một câu "Bao giờ mình (QBO) quay trở lại Mò o ồ ồ?". Ai cũng nhớ chuyến đi, không ai muốn biệt li nhưng đã đi là phải có kết quả tốt. Nhờ có những chuyến đi như thế nên trong mình luôn có động lực để thúc giục anh em QBO hết làm việc nọ đến kế hoạch kia - Và ý tưởng "Mùa đông ấm nồng" cũng ra đời những góp nhặt của các cảm xúc đó. Tuy nhiên việc QBO có đến được Ón và Mò o ồ ồ vào vùa đông năm nay hay không thì còn phải xem (và) xét. Điều mình lo ngại nhất khi đứng ra tổ chức chuyến đi là khúc đường vắt qua núi (thuật ngữ tiếng Việt gọi là đèo). Mọi người đọc mô tả của NN cũng đã hình dung được phần nào "lên dốc thì thẳng đứng còn xuống núi thì thăm thẳm" và quan trọng là nó ngoằn ngoèo - đang xuống dốc với góc nghiêng tầm >60[sup]o[/sup] bỗng dưng nó ngoặc sang trái một góc vuông, chưa hết bàng hoàng thì lại thấy chú NN đánh tay sang phải thất kinh hồn vía. Rứa đó, muốn cũng khó. Vậy nên trước mỗi chuyến đi chúng ta cần phải cân nhắc và chuẩn bị thấu đáo và muốn vậy thì phải có thời gian. Một năm có thể là dài khi nó là khoảng thời gian chờ đợi nhưng một năm vẫn còn rất ngắn khi chúng ta chưa chuẩn bị xong. Miễn sao điều chúng ta muốn làm là chưa nhưng đừng không. Vậy nên chú NN không được bi quan "Đi để trải nghiệm - Đi để không bao giờ quay trở lại". Nếu thực sự chú nghĩ thế thì chú chưa rõ sự tình QBO và càng không hiểu gì về Rec.

Quay trở lại với chuyến đi, hôm đó đứng bên đường vẫy đến mỏi cả tay mà chẳng có xe nào cho quá giang cả, toản xe của mấy bác đi địa bàn, đi tuyến huyện về nên kín cửa cao thành (ngoài các loại xe con con đó ra thì lấy đâu ra xe khách mà chờ với đón). Được một xe tấp vào đường cho bác lãnh đạo đi tè thì tay tài xế chối từ đây đẩy "mấy chú thông cảm, bác ấy vừa đi Dân Hóa về, uống hơi nhiều nên cần được ngủ". Thế rồi phải vòng lại Đồng Lê để đi tàu dưới cái nắng như thiêu như nấu, ... "Hoàn cảnh" rứa thì lãng quên sao được. Lúc mua vé xong, quay lại gặp NN để lấy ba lô đi vào ga mình có nói một câu nửa đùa nửa thật "Vé đây rồi, nếu tý nữa lên toa mà anh ngồi ngược chiều đoàn tàu (hướng mặt về nguồn) thì sẽ quay lại còn ngồi xuôi đoàn tàu thì rất có thể là "điệp vụ bất khả thi" :smt032 ". Và hôm đó mình đã ngồi ngang quay ra cửa sổ :smt032

To All: Nếu mọi người quyết tâm thì "Chương trình Mùa Đông" sẽ chọn Ón và Mò o ồ ồ làm một trong các địa chỉ đến. Có lẻ cái ấm cái no đang cần hơn với học trò (người dân) trên đó hơn là những đề xuất có phần lãng mạn của NN. :smt036
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7717
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Re: LÃNG QUÊN MÒ O Ồ Ồ

Bài viết chưa xemgửi bởi tbinh195 » Thứ 3 Tháng 9 30, 2008 1:56 pm

Rec đã viết:To All: Nếu mọi người quyết tâm thì "Chương trình Mùa Đông" sẽ chọn Ón và Mò o ồ ồ làm một trong các địa chỉ đến. Có lẻ cái âm cái no đang cần hơn với học trò (người dân) trên đó hơn là những đề xuất có phần lảng mạn của NN. :smt036


OK thoi!
No Girl, no car, no job, no money, no house, no...
tbinh195
Bạn tâm giao QBO
Bạn tâm giao QBO
 
Bài viết: 77
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 11 23, 2006 7:53 am
Đến từ: Chợ Ga (đầu đường xó...)

Re: LÃNG QUÊN MÒ O Ồ Ồ

Bài viết chưa xemgửi bởi nguoinguon » Thứ 3 Tháng 9 30, 2008 11:06 pm

Rec đã viết:T Miễn sao điều chúng ta muốn làm là chưa nhưng đừng không. Vậy nên chú NN không được bi quan "Đi để trải nghiệm - Đi để không bao giờ quay trở lại". Nếu thực sự chú nghĩ thế thì chú chưa rõ sự tình QBO và càng không hiểu gì về Rec.
smt036

Bác Rec nói chí lí thật đó, nhưng cái mà chúng ta chưa làm thì vẫn còn, cả em và bác đều chưa làm, nhưng đừng không thì không biết không đến bao giờ. Em hiểu y bác, nếu chúng ta không có một phần quan tâm, không có cút chi giúp đở thì người dân nơi đó vẫn sống, các em học sinh vẫn học như thường, bởi họ sẽ có cả xã hội lo, dù nhỏ lẽ, dù vẫn theo thói thường là trì trệ và chậm chạp, nhưng vẫn nhanh hơn chúng ta, nhanh hơn người cầm cân nãy mực cho QBO(sorry).
Sự tình và tính tình nói cho đúng thì em không được hiểu nhiều vì thời em em tiếp xúc ít, online trên 4rum càng ít thì làm sao mà thấu đạt được tình tính tình tang. Cái tình ở đây là con đường xa xôi, cái ngoặt 90 độ, cái bẻ ngang nếu không cẩn thận là xuống vực thẳm, cái mà nơi ta đến ngoài ánh mắt nhìn theo là ít lời cảm ơn và chia sẽ, cái không có báo chí, ít hình ảnh để được treo đầy 4rum, blog,... Thử nghĩ xem câu nói trên của em, nói dĩ nhiên là không đúng với tập R, nhưng lấy được nghiệm ngoại lại vẫn là điều có thể.
@All: mình viết kí sự chỉ là sự chia sẽ, là tự mình thấy chưa đúng lắm với những lời đã từng nói của mình. Không băn khoăn, chỉ cần những lời động viên là quá tốt rồi.
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một lúc
Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay
Hình đại diện của thành viên
nguoinguon
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 1321
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 10:35 am
Đến từ: Rốn trời

Bài viết chưa xemgửi bởi Banana » Thứ 3 Tháng 9 30, 2008 11:38 pm

Có rất nhiều lý do khiến người ta quên điều đáng ra phải làm. Chẳng hạn như hôm nay phải hoàn thành bài luận để ngày mai nộp. Nhưng có thằng bạn gọi bảo đi nhậu. Thế là tặc lưỡi. Hoặc giả có cô em xinh xinh nhắn tin em đang có chuyện buồn cần anh để tâm sự. Tạm gác bài luận lại đã, tâm sự có mất mấy thời gian đâu, tối về làm vẫn kịp cơ mà. Nhưng em tâm sự từ chiều đến tối, còn anh bị đôi mắt u sầu, đôi môi chúm chím, cái má lúm đồng tiền có duyên hút mất cả hồn vía. Giờ thì bài luận chả còn quan trọng nữa. Thi lại là cùng chứ gì.

Đấy, có vô vàn lý do để người ta quên điều đáng ra phải làm. Nhưng nếu có người nhắc nhở, thì hẳn sự thể đã khác. Chẳng hạn một thằng bạn cùng lớp với chỉ một cuộc điện thoại thôi cũng đủ để kéo anh chàng đang say sưa với "tửu, sắc" về thực tại, về với bài luận ngày mai phải nộp.

Nói ví von một chút để thấy là, trong cái buồn, cái cảm giác bị bỏ quên của nguoinguon có một phần lỗi của bác Rec nói riêng và ban quản trị QBO nói chung - những người phải căn ke khoản ngân quỹ "còm" của QBO trước mong muốn được chia sẻ của biết bao địa chỉ còn hết sức khó khăn ở Quảng Bình. Nhưng cũng có một phần lỗi của nguoinguon. Vì mình nhớ không nhầm thì trong một năm trở lại đây, trước mỗi chương trình của QBO, bác Rec đều nói mọi người đề xuất địa chỉ nhận quà tặng của QBO. Và mình đã không thấy có nguoinguon trong số những người đề xuất. Có thể nguoinguon nghĩ, bác Rec cùng một nhóm thành viên QBO đã đến tận nơi như thế, đã có những tình cảm xúc động như thế, hẳn sẽ không thể nào quên những địa chỉ như Mò O Ồ Ồ. Nhưng, lại nhưng, có rất nhiều lý do để người ta quên điều đáng ra phải làm. Nếu như không có người nhắc nhở.

Nguoinguon hãy đồng hành thường xuyên cùng QBO, và hãy kịp thời nhắc nhở nếu có ai đó quên phải làm gì :) Nhất là nguoinguon bây giờ đã lướt web phăng phăng rồi thì theo mình càng nên như thế.

Chúc nguoinguon khỏe, vui và có nhiều bài viết hay về Minh Hóa.
"Đời người chỉ sống có một lần..."
Banana
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 657
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 6 27, 2007 3:10 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi canaryxao » Thứ 4 Tháng 10 01, 2008 12:03 am

Chuối huynh nói quả là có lý có tình. Vấn đề bây giờ không phải là bàn đến chuyện quá khứ: "Vì sao ta đã lãng quên ..." nữa? mà hãy bàn tiếp chuyện "Ta có tiếp tục lãng quên nữa hay không" thôi?
Em thấy bác REC cũng nhất trí về với Mo o Ồ Ồ trong đợt mùa đông năm nay, Bác Bình thủ lĩnh đầu cầu QB cũng nhất trí thì Nguoinguon không phải trăn trở nhiều nữa đâu. Mo o Ồ Ồ mà được bỏ phiếu thì sẽ trúng to đó!
Việc bác bây giờ là phải lên giây cót, nhắc nhở REC khi cần thiết kẻo bác ấy nhiều việc, lại biểu hiện "tuổi tác" nữa nên hay quên là phải. :mozilla_tongue:
canaryxao
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 786
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 11 28, 2006 3:12 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi nguoinguon » Thứ 4 Tháng 10 01, 2008 2:43 am

Banana đã viết: Nhưng cũng có một phần lỗi của nguoinguon.

Điều này mình hiểu hơn ai hết, mình hiểu là đã nói nhiều rồi chẳng làm nên một điều gì ra trò cả. Một năm trôi qua rồi mà mình vẫn nhớ được từ những chi tiết nhỏ, nhớ luôn từng cây cầu tràn vào các bản nơi ấy, nhớ câu hỏi đã làm cho mấy chú bộ đội phải cười: tại sao không xây cầu cao mà lại phải cầu tràn? Từ hết đèo xuống bản cho đến đồn biên phòng là cuối khoảng 3km thôi nhưng có đến mấy lần suối chảy vắt qua đường, kinh phí xây cầu to sao nổi, với lại nước suối mùa mưa nước về nhanh, phải cầu tràn mới thoát kịp. Mưa về loáng cái nước đã lênh láng khăp nơi, nghe kể mưa giữ chân người được lâu, còn lòng người thì khó giữ :smt024

Banana đã viết: Và mình đã không thấy có nguoinguon trong số những người đề xuất.

Điều này thì chắc mọi người rỏ hơn NN tôi rồi. Không giải thích nổi mô :smt045
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một lúc
Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay
Hình đại diện của thành viên
nguoinguon
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 1321
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 10:35 am
Đến từ: Rốn trời

Re: Lãng quên Mò o ồ ồ.

Bài viết chưa xemgửi bởi Đức Trung » Thứ 4 Tháng 10 01, 2008 10:38 am

[quote="nguoinguon"]Đúng là đi để trãi nghiệm - Đi để không bao giờ quay trở lại

Đành để cho lòng lãng quên.

Xin lổi, mình không hiểu tại sao nguoinguon lại nói vậy nhi ? Đi mà hiểu, đi để mà làm, đi để thấm hơn cái chất của con người Việt, đi để yêu hơn vùng quê Quảng Bình có những nơi còn vất vả khó khăn như vậy.... Cớ làm sao mình không trở lại, cớ làm sao mình không theo sát bên cuộc đời của những vùng quê QB mình như vậy?
QBO chúng ta đừng lùi bước nhé....
Về Kiến Giang đi em !
Hình đại diện của thành viên
Đức Trung
Bạn chí cốt QBO
Bạn chí cốt QBO
 
Bài viết: 149
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 6 27, 2008 2:12 am
Đến từ: TP Đồng Hới - Quảng Bình

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 4 Tháng 10 01, 2008 11:15 am

Mình xin trả lời nhanh thế này:

- "Đi để trải nghiệm" đối với mình là đi để có chứng kiến, có thực tế để có thể đưa ra ý tưởng, đề nghị có trọng lượng trên QBO (được mọi người ủng hộ) từ đó QBO mới có những hành động cụ thể với các chương trình PHÙ HỢP (HỢP LÝ) với từng địa bàn, địa phương. Điều đó có nghĩa rằng, chúng ta (QBO) cần rất nhiều hơn nữa các rong ruỗi trên những miền đất Quảng Bình. Đi để trải nghiệm được hiểu là "đi để khảo sát thực tế" cho một chương trình nào đó (đã có kế hoạch) hoặc "đi để có chứng kiến" từ đó đề ra ý tưởng (khả thi) cho chương trình mới (còn việc thực hiện được hay không là phụ thuộc vào cộng đồng QBO). Điều này không chỉ đúng với bản thân mình mà đúng với tất cả những ai quan tâm đến QB và QBO.

- Suy nghĩ của mình đơn giản có thế thôi, nên cũng hơi bất ngờ khi nghe chú NN trách móc rất nặng nề kiểu lảng quên, quan liêu này nọ về chuyến đi lên bản Ón và Mò ô ồ ồ cách đây 1 năm về trước. Chuyến đi đó hoàn toàn do cá nhân mình chủ động với tiêu chí "đi để biết" chứ nó không nằm trong một chương trình nào cả. Tất nhiên tại thời điểm đó QBO mới có 2 chương trình là QKH Trực tuyến (chỉ dành cho đối tượng học sinh THPT) và SCMCT nên chúng ta mới quan tâm hỏi han các bác trên đó xem tình hình sách vở của học sinh thế nào? Học sinh học SGK bình thường hay học sách dành cho tiếng dân tộc, v.v... Và kết quả cũng có khá nhiều thông tin. Cá nhân mình đánh giá SCMCT không phù hợp với hai địa bàn này (sách vở được bao cấp toàn bộ) trong khi đó học sinh ở đó cần nhiều cái khác hơn (cụ thể là cơm ăn áo mặc). Nhà nước bỏ rất nhiều tiền để làm đường vào bản, xây từng nhà cho dân ở, ... nên sách vở cho học sinh được bao cấp là điều hiển nhiên. Với chương trình mùa đông sắp tới có lẽ sẽ hợp lý hơn khi chúng ta tặng áo ấm, bít tất, ... cho học sinh ở đó. Tuy nhiên, đi được hay không còn phải cân nhắc về đường đi. Nếu đi oto bằng các xe chuyên dụng thì có thể còn xe máy thì thôi, đừng nghĩ đến. Cá nhân 1 người thì còn đỡ nhưng đi cả đoàn nếu có chuyện gì bất trắc ai sẽ chịu trách nhiệm nếu không phải Ban chương trình?

- ... (out đã, mình sẽ bổ sung thêm)
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7717
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Bài viết chưa xemgửi bởi nguoinguon » Thứ 2 Tháng 10 06, 2008 11:30 pm

Rec đã viết:Mình xin trả lời nhanh thế này:

- "Đi để trải nghiệm" đối với mình là đi để có chứng kiến, có thực tế để có thể đưa ra ý tưởng, đề nghị có trọng lượng trên QBO (được mọi người ủng hộ) từ đó QBO mới có những hành động cụ thể với các chương trình PHÙ HỢP (HỢP LÝ) với từng địa bàn, địa phương. Điều đó có nghĩa rằng, chúng ta (QBO) cần rất nhiều hơn nữa các rong ruỗi trên những miền đất Quảng Bình. Đi để trải nghiệm được hiểu là "đi để khảo sát thực tế" cho một chương trình nào đó (đã có kế hoạch) hoặc "đi để có chứng kiến" từ đó đề ra ý tưởng (khả thi) cho chương trình mới (còn việc thực hiện được hay không là phụ thuộc vào cộng đồng QBO). Điều này không chỉ đúng với bản thân mình mà đúng với tất cả những ai quan tâm đến QB và QBO.

- Suy nghĩ của mình đơn giản có thế thôi, nên cũng hơi bất ngờ khi nghe chú NN trách móc rất nặng nề kiểu lảng quên, quan liêu này nọ về chuyến đi lên bản Ón và Mò ô ồ ồ cách đây 1 năm về trước. Chuyến đi đó hoàn toàn do cá nhân mình chủ động với tiêu chí "đi để biết" chứ nó không nằm trong một chương trình nào cả. Tất nhiên tại thời điểm đó QBO mới có 2 chương trình là QKH Trực tuyến (chỉ dành cho đối tượng học sinh THPT) và SCMCT nên chúng ta mới quan tâm hỏi han các bác trên đó xem tình hình sách vở của học sinh thế nào? Học sinh học SGK bình thường hay học sách dành cho tiếng dân tộc, v.v... Và kết quả cũng có khá nhiều thông tin. Cá nhân mình đánh giá SCMCT không phù hợp với hai địa bàn này (sách vở được bao cấp toàn bộ) trong khi đó học sinh ở đó cần nhiều cái khác hơn (cụ thể là cơm ăn áo mặc). Nhà nước bỏ rất nhiều tiền để làm đường vào bản, xây từng nhà cho dân ở, ... nên sách vở cho học sinh được bao cấp là điều hiển nhiên. Với chương trình mùa đông sắp tới có lẽ sẽ hợp lý hơn khi chúng ta tặng áo ấm, bít tất, ... cho học sinh ở đó. Tuy nhiên, đi được hay không còn phải cân nhắc về đường đi. Nếu đi oto bằng các xe chuyên dụng thì có thể còn xe máy thì thôi, đừng nghĩ đến. Cá nhân 1 người thì còn đỡ nhưng đi cả đoàn nếu có chuyện gì bất trắc ai sẽ chịu trách nhiệm nếu không phải Ban chương trình?

- ... (out đã, mình sẽ bổ sung thêm)


Bác không chịu nói tiếp, chú cũng chưa thể phân giải hết cho bác hè. Hôm trước chuyện sách báo là chính bác hứa đó nghe, định "tẩy" à bác.
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một lúc
Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay
Hình đại diện của thành viên
nguoinguon
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 1321
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 10:35 am
Đến từ: Rốn trời

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về • Sách cho miền cát trắng.

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron