Blog Văn Thơ và những Đoản khúc

  
Cảm nhận văn chương, đôi dòng tản mạn, thơ và văn xuôi xuống dòng.

NHỚ!

Bài viết chưa xemgửi bởi Hoa sữa » Thứ 4 Tháng 4 28, 2010 9:36 pm

Khát vọng nào mang nó về nơi ấy nơi nó được sinh ra và lớn lên, nơi tuổi thơ nó gắn liền với những yêu thương:

Nơi tôi sinh Hà Nội

Ngày Tôi sinh một ngày bỏng cháy

Ngõ nhỏ Phố nhỏ nhà tôi ở đó...

Bài ca cứ vang lên day dứt mãi, cứ như một lời nhắc nhở trách móc gọi tôi sao không trở về. Căn nhà nhỏ trong ngôi phố cổ có một mảnh sân chung với một cây bưởi mảnh mai gầy guộc, nơi tuổi thơ tôi hoà quyện trong sự khó khăn và những yêu thương. Nước mắt cứ dâng lên và tôi bỗng chợt nhận thấy mình đang đi vô định trong căn phòng nhỏ . Mở toang cửa bước ra ban công lời bài ca vẫn níu theo
Những ngày tôi lang thang

Tôi mới hiểu tâm hồn người Hà Nội

Mộc mạc thôi mà sao tôi bồi hồi

Mộc mạc thôi mà sao tôi nhớ mãi

Ừ mộc mạc thôi như một tiếng rao đêm, như một lời chào hàng của chị hàng hoa buổi sớm, như miệng cười của bác bán xôi nơi đầu phố như nụ cười của anh , của em ...

Tuổi thơ đã đi qua không trở lại

Cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi

Tuổi thơ của em đi qua từ khi nào anh nhỉ? Có phải từ ngày anh đưa hai chị em lên tầu vào Nam hay từ trước đó nữa, hay từ lúc anh em mình chung tay nuôi đứa em trai với tất cả tình yêu thương để mang lại tiếng cười cho ngôi nhà ba con người?

Hà nội ơi, Hà nội ơi

Cái ngày tôi chia xa Hanội

Giờ ra đi mới thấy lòng tiếc nuối

Những kỉ niệm của một thời nông nổi..

Kỉ niệm ùa về trong em đầy ắp. Những vỉa hè những con phố mang dấu chân em, Cái vấp ngã khi em vừa đủ lớn ở trước cửa UBNDTP khi hai anh em cùng nhau đi bộ, anh xuýt xoa thương cho em còn em lại cười tại Hồ Gươm đẹp quá.Nhớ khi cùng anh chạy đến đứt hơi khi câu trộm cá ở Hồ, nhớ những buổi thả diều trên đê, hoặc bãi sông Hồng khi cánh diều no gió bay trên không trung mang theo niềm vui của tuổi thơ bay cao tan biến trong bầu trời lộng gió.Nhớ những chiều đông anh sợ em lạnh cởi áo ủ ấm cho em , nhớ những bước chân chạy vội khi gần về đến nhà để ùa vào nhà vì biết có anh đang đợi, nhớ se sắt lòng những buổi biểu diễn anh tung em lên trên đôi cánh tay của mình và em cười như nắc nẻ.... Anh ơi. Niềm vui và nỗi buồn khi ngôi nhà chỉ có ba người yêu thương và cố gắng ....

Hà Nội ơi, Hà Nội ơi

Khát vộng trong tôi, tình yêu trong tôi

Thời gian có bao giờ phôi phai.


Như nước Hồ Gươm xanh vời vợi,


Như hương hoa sữa nồng nàn đắm đuối....

Ừ lại nhớ thu về Hoa sữa , mùi hoa gắn chặt với tình yêu trong em với những con đường và với Anh. Anh bảo mùi hoa này hắc nhưng lại chiều em lâu dần tình yêu đó em đã truyền sang anh để khi trên đường phố hoa lệ của Pari của Beclin anh lại mơ về ngôi nhà nhỏ con phố nhỏ có hương hoa nồng nàn đắm đuối và conmeo nhỏ của anh mong đợi anh về

Ngõ nhỏ phố nhỏ

Nhà tôi ở đó

Bước chân tôi qua bao vạn nẻo đường

Vẫn mong một ngày trở về quê hương...

bài ca như nói hộ lòng tôi , đánh thức mọi cảm giác nhớ nhung yêu thương về một nơi , về một thời tuổi trẻ... Bao giờ cho đến bao giờ được trở về nới xưa...
Yêu hơn mọi yêu thương
Mà cuộc đời đã có...
Hoa sữa
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 425
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 7:36 am

Trang trước

Quay về • Văn - Thơ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến6 khách

cron